/ (7 năm trước )

'Thâm cung bí sử' (67-13): Tình yêu bất ngờ

GiadinhNet - Tuấn ra về với một niềm vui nho nhỏ. Anh đã cho cô gái mới gặp kia một thông tin bổ ích. Hy vọng thông tin này có thể giúp bố cô ta khỏi căn bệnh hiểm nghèo. Tuấn tự dặn mình là phải hết sức giúp đỡ cô gái đó.

Và chiều hôm ấy, cô gái đã gọi điện thoại cho Tuấn: “Anh cho em xin địa chỉ của ông thầy thuốc để sáng mai em đi lấy thuốc”. “Đường ngoắt ngoéo khó tìm lắm. Sáng mai tôi sẽ đánh xe đưa cô đi”. “Cảm ơn anh! Như thế thì còn gì bằng”.

Họ có hơn 1h trên ôtô. Tuấn quan sát cô gái qua gương chiếu hậu. Cô ta không đẹp nhưng thông minh và rất khỏe. Người tròn lẳn. Nước da màu nâu sáng. Đôi mắt cũng rất sáng. Ngọc cũng quan sát anh bạn của mình qua gương chiếu hậu. Đây là một người đàn ông thông minh và nhân hậu, vầng trán rộng, nhân trung sâu và rất rõ. Ngọc chủ động tâm sự: “Em vất vả lắm. Mẹ em mất lâu rồi. Sau em còn hai đứa em đang tuổi ăn học, giờ lại thêm bệnh tật của bố. Tất cả khó khăn đều dồn lên đầu em”. “Anh muốn đứng cạnh em trong bất cứ tình huống khó khăn nào. Được không?”. Ngọc quay hẳn người về phía Tuấn, nhìn anh một lúc lâu. Linh cảm cho cô biết rằng anh chàng này chưa vợ. “Sao cô nhìn tôi ghê thế?”. “Vì em thấy anh hơi liều. Nếu em có chồng rồi thì sao?”. “Chưa chồng. Nếu có chồng thì hôm nay em không phải đi một mình”. “Đúng là em chưa chồng, chỉ mới có người yêu thôi”. Tuấn cười: “Người yêu cũng chưa luôn. Vì thế anh mới xin đứng cạnh em trong bất kỳ khó khăn nào”. “Đó là anh nói đấy nhé!”. “Đúng. Và anh nói được, làm được”. Đó là một sự tỏ tình đường đột và không có những lời lãng mạn. Sự đồng ý của Ngọc cũng bất ngờ. Nhưng họ đã tin nhau, kết nhau.

“Còn 2km nữa là đến nhà thầy thuốc. Em đưa bệnh án của bố và nếu thầy hỏi gì thì trả lời thật cụ thể. Một liều thuốc uống 30 ngày, giá 5.000.000 đồng”. “Sao thuốc nam mà đắt thế?”. “Với bệnh ung thư, vấn đề không phải là tiền thuốc, cái chính là khỏi bệnh. Bài thuốc của thầy công phu lắm, nhất là thuốc chống di căn”. “Nhưng em chỉ mang có 2 triệu đồng thôi”. “Không sao. Tiền thuốc của bố hôm nay anh trả. Coi như trừ vào lễ ăn hỏi”. Mãi mấy hôm sau, đôi khi Ngọc vẫn tự hỏi mình: “Sao mình nhận lời người ta vội vã thế nhỉ? Như thế họ có xem thường mình không?”.

Sau khi bố Ngọc uống hết 30 ngày thuốc, thể trạng của cụ đã khá hẳn. Tuấn đánh xe đưa bố vợ tương lai vào viện khám lại. Cầm kết quả chụp cắt lớp vi tính trong tay, Tuấn reo lên: “Huyết khối tĩnh mạch không còn nữa. Các khối u vệ tinh tan biến rồi. Thế là chắc sống rồi. Chắc 100%”.
 
Đón đọc loạt "Chuyện thâm cung bí sử gia đình" tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần
 
 
(Còn nữa)
Tiểu phẩm của
Khánh Hoàng
Chia sẻ bạn bè & mọi người

© Bản quyền thiết lập trang tin điện tử thuộc về công ty Soi. Your Ip: 54.165.57.161
Phiên bản thử nghiệm|Liên hệ|Báo soi RSS|Sitemap.xml|Giao diện wap
U