/ (7 năm trước )

'Thâm cung bí sử' (67-12): Người bạn bất ngờ

GiadinhNet - Tuấn và Ngọc gặp nhau rất bất ngờ. Họ đi thăm bệnh nhân nhưng chưa đến giờ thăm nên phải đứng chờ trước cổng bệnh viện mấy phút.

Ngọc liếc mắt rất nhanh vào cái túi mà Tuấn đang xách ở tay và nói: “Chắc anh đi thăm người quen chứ không phải thăm người nhà”. Tuấn gật đầu: “Đúng vậy. Nhưng sao cô biết?”. “Có người nhà nằm viện, người ta vào để chăm chứ không phải để thăm. Họ thường xách cặp lồng hoặc đi tay không chứ không mang trái cây và phong bì như anh”.

Đàn ông rất thích những người phụ nữ thông minh. Nhận xét vừa rồi của Ngọc, chứng tỏ cô có đầu óc quan sát. “Như cô nói thì đúng là cô vào viện để chăm người nhà. Ai vậy?”. “Bố em bị ung thư gan, nằm viện đã hơn một tháng rồi”. “Cụ nằm buồng bao nhiêu?”. “Buồng 212”. “Lát nữa tôi đến thăm cụ có được không?”, Ngọc lặng lẽ gật đầu.

Gần 1h sau, Tuấn đến thăm ông bố của Ngọc. Anh đọc bệnh án của ông cụ khá kỹ rồi nói với người bệnh: “Cụ yên tâm điều trị nhé! Đừng lo lắng quá. Nếu biết cách điều trị thì cũng chóng khỏi thôi”. Trước khi ra về, Tuấn dúi vào tay Ngọc tờ giấy bạc 500.000 đồng: “Tôi chẳng kịp mua gì cả. Đến cái phong bì cho lịch sự cũng không có”. Ngọc kiên quyết từ chối: “Anh đến thăm là quý rồi, còn tiền thì cất đi. Làm như thế này kỳ quá”. Tuấn kéo Ngọc ra hành lang bệnh viện và nói: “Ung thư gan tiến triển nhanh, phát triển nhanh, khó điều trị vì thường gắn liền với xơ gan. Tiên lượng ung thư gan cực kỳ tồi. Trên 100 người bệnh, chỉ có một người có cơ may sống thêm được 5 năm. Thời gian sống thêm trung bình là từ 3–6 tháng nếu chưa có cổ chướng. Còn nếu đã có cổ trướng thì chỉ sống được 1–2 tháng. Thời gian sống tới một năm chỉ có 5%. Tôi nói thật như thế để có gì xấu thì cô không bị bất ngờ. Ông cụ chưa bị cổ trướng, nhưng lại có hai cái u vệ tinh cạnh u chính, bị chảy máu nội khối và hoại tử tế bào gan. Nguy hiểm nhất là có huyết khối tĩnh mạch cửa. Hiện tượng này có nguy cơ tử vong rất cao”. “Anh là bác sĩ à?”. “Tôi không phải là bác sĩ. Nhưng năm ngoái em gái tôi bị ung thư gan, cũng nằm bệnh viện này. Các triệu chứng của em gái tôi giống hệt ông cụ nhà cô. Nhiều người cũng triệu chứng tương tự và đã qua đời. Có bệnh vái tứ phương, gia đình tôi nghe thấy có người mách chữa bằng thuốc Nam khỏi, vậy là lại chuyển qua chạy chữa cho em gái bằng thuốc Nam. “Có khỏi không anh?”. “Khỏi”. “Hay là em cũng cho bố em ra viện và uống thuốc Nam?”, rồi Ngọc nắm bàn tay Tuấn rất chặt: “Anh cho em xin địa chỉ ông thầy lang đã chữa khỏi bệnh cho em gái anh”.
 
Đón đọc loạt "Chuyện thâm cung bí sử gia đình" tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần
 

(Còn nữa)
Khánh Hoàng
Chia sẻ bạn bè & mọi người

© Bản quyền thiết lập trang tin điện tử thuộc về công ty Soi. Your Ip: 54.165.57.161
Phiên bản thử nghiệm|Liên hệ|Báo soi RSS|Sitemap.xml|Giao diện wap
U